--------------- <> -----------------
--- KHOA HỌC - CÔNG NGHỆ - GIÁO DỤC - VIỆC LÀM ---
--- Học để đi cùng bà con trên thế giới ---

Tìm kiếm trong Blog

Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân bản. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhân bản. Hiển thị tất cả bài đăng

Thượng đế của Spinoza

[Nguồn: fb Tạ Minh Trãi https://www.facebook.com/minhtraita] 

THƯỢNG ĐẾ CỦA SPINOZA (Bài viết hay nhất về Thượng Đế mà tôi được đọc). Khi A. Einstein giảng bài tại các trường đại học Hoa Kỳ, câu hỏi mà sinh viên hỏi ông nhiều nhất là: “Ngài có tin vào Thượng Đế không?” Và ông luôn trả lời: “Tôi tin vào Thượng Đế của Spinoza.” (Baruch de Spinoza là một triết gia người Hà Lan được coi là một trong những nhà duy lý vĩ đại của triết học thế kỷ 17, cùng với Descartes). ——- Theo Spinoza, Thượng Đế sẽ nói rằng: “Hãy ngưng cầu nguyện. Ta muốn con bước ra ngoài thế giới và tận hưởng cuộc sống của mình. Ta muốn con hát, vui vẻ và tận hưởng mọi thứ ta đã tạo ra cho con. “Đừng đi vào những ngôi đền tối tăm, lạnh lẽo mà các con tự xây dựng, và nói rằng đó là nhà của ta. Nhà ta ở trên núi, trong rừng, sông, hồ, bãi biển. Đó là nơi ta ở và đó cũng là nơi ta cho con cảm nhận được tình yêu mà ta dành cho con.” “Đừng trách ta về cuộc sống khốn khổ của con. Ta chưa bao giờ chỉ trích rằng ở con có những điều xấu xa tồi tệ; hay ta cũng chưa bao giờ phán rằng con là kẻ có tội; ta cũng chưa bao giờ lên án tình dục là một điều gì đó xấu xa. Tình dục là một món quà mà ta ban tặng con và nhờ đó con có thể vươn đến tình yêu, sự thăng hoa, niềm vui thú trong đời sống của con. Vì thế đừng đổ lỗi cho ta về mọi điều người khác đã làm cho con tin.” “Hãy ngưng đọc những lời giảng dạy trong kinh sách được cho là thiêng liêng, vốn không liên quan gì đến ta. Nếu con không thể thấy được ta trong ánh bình minh, trong những vẻ đẹp của thiên nhiên, trong ánh mắt bạn bè, trong mắt con cái của con, ... thì con sẽ không tìm thấy ta trong bất cứ cuốn sách nào!” “Hãy ngưng khấn cầu ta: Ngài có thể chỉ dạy cho con cách thực hiện mọi công việc của mình không? Đừng quá sợ hãi ta như thế nữa. Ta không phán xét hay chỉ trích con, cũng không tức giận hay bận tâm đến những việc như thế. Ta là tình yêu thuần khiết. “Đừng cầu xin sự tha thứ nữa, không có gì để tha thứ cả. Nếu ta tạo ra con, ta đã lấp đầy con bằng những đam mê, giới hạn, thú vui, cảm xúc, nhu cầu, sự mâu thuẫn và trên hết là ý chí tự do. Tại sao ta lại đổ lỗi cho con nếu những gì con làm là phản chiếu lại những gì mà ta đã đặt vào con? Làm sao ta có thể trừng phạt con vì con người hiện tại của con, nếu chính ta là người đã tạo ra những điều đó ở con? Con có nghĩ rằng ta tạo ra một nơi gọi là Địa Ngục để thiêu rụi tất cả những đứa con của ta vì chúng đã từng lỡ có những hành vi sai trái trong cuộc đời của chúng không? Loại Cha Mẹ nào lại làm những điều như vậy? “Hãy tôn trọng đồng loại của con và đừng làm những gì mà con không muốn người khác làm cho chính mình. Tất cả những gì ta yêu cầu ở con là hãy tỉnh thức trong cuộc sống, sự tỉnh thức ấy sẽ là kim chỉ nam cho cuộc sống của con.” “Con yêu dấu của ta, cuộc sống này không phải là một thử thách, không phải là bước đi trên một hành trình, không phải là một cuộc diễn tập, cũng không phải là sự chuẩn bị cho Thiên Đường. Cuộc sống này là duy nhất, ở đây và bây giờ - và đó là tất cả những gì con cần. “Ta đã cho các con hoàn toàn tự do, không thưởng phạt, không tội lỗi hay đức hạnh, không ai để lại những chứng cứ, không ai ghi chép thưởng phạt. Con hoàn toàn có quyền tự do sáng tạo cuộc sống của chính mình. Chính con, chứ không phải ai khác, là người tạo ra Thiên Đường hay Địa Ngục. “Ta không thể tiết lộ cho con biết trước liệu có kiếp sau hay không, nhưng ta có thể cho con một lời khuyên: Hãy sống như thể sau kiếp sống này không còn kiếp sống nào nữa. Như thế, con sẽ sống như thể đây sẽ là cơ hội duy nhất cho con để tận hưởng, yêu thương và tồn tại. Theo cách ấy, nếu không có kiếp sau, thì con cũng đã tận hưởng được trọn vẹn cơ hội mà ta đã trao cho con. Và nếu có kiếp sau, thì con hãy yên tâm rằng ta sẽ không xét xử con vì đã cư xử đúng hay sai. Ta sẽ chỉ hỏi: Con có thích Cuộc Sống mà con đã có không? Con có an vui hạnh phúc không? Con thích điều gì nhất? Con đã học được những bài học gì?...” “Đừng tìm cách đặt Đức Tin vào ta nữa; Đức Tin là giả lập, là phỏng đoán, là hư cấu. Ta không muốn con tin vào ta, ta muốn con tin vào chính con. Ta muốn con cảm nhận được ta trong con khi con hôn người yêu của mình, khi con ôm con gái nhỏ vào lòng, khi con vuốt ve con chó của con, khi con tắm biển.” “Đừng khen ngợi ta nữa. Con nghĩ ta là loại Thượng Đế vị kỷ nào vậy? Ta chán việc được ngợi khen hay tôn thờ rồi. Ta mệt mỏi vì phải nhận những lời biết ơn rồi. Muốn thể hiện lòng biết ơn với ta ư? Con hãy chứng minh điều đó bằng cách chăm sóc bản thân, sức khỏe, các mối quan hệ của con và chăm sóc thế giới mà ta đã tạo ra cho các con. Sống một cuộc đời thật trọn vẹn với những cung bậc vui buồn của con! Đó là cách ngợi khen ta. “Hãy ngưng phức tạp hóa mọi chuyện và lặp lại như một con vẹt những gì con đã được dạy về ta. Tại sao con cần chứng kiến nhiều phép màu hơn? Tại sao con cần nhiều lời dẫn giải, tranh biện để biết về ta như vậy? Điều duy nhất mà con có thể chắc chắn, đó là con đang ở đây, con còn sống; và thế giới mà ta đã tạo ra cho con vốn luôn ngập tràn những điều kỳ diệu.” Nguồn: Tạ Minh Trãi sưu tầm, dịch và biên tập từ bản tiếng Anh của Jillene Moore. —- GOD OF SPINOZA When Einstein gave lectures at U.S. universities, the question students asked him most was: Do you believe in God? And he always answered: I believe in the God of Spinoza. Baruch de Spinoza was a Dutch philosopher considered one of the great rationalists of 17th century philosophy, along with Descartes. According to Spinoza, God would say: “Stop praying. I want you to go out into the world and enjoy your life. I want you to sing, have fun and enjoy everything I've made for you. “Stop going into those dark, cold temples that you built yourself and saying they are my house. My house is in the mountains, in the woods, rivers, lakes, beaches. That's where I live and there I express my love for you. “Stop blaming me for your miserable life; I never told you there was anything wrong with you or that you were a sinner, or that your sexuality was a bad thing. Sex is a gift I have given you and with which you can express your love, your ecstasy, your joy. So don't blame me for everything that others made you believe. “Stop reading alleged sacred scriptures that have nothing to do with me. If you can't read me in a sunrise, in a landscape, in the look of your friends, in your son's eyes—you will find me in no book! “Stop asking me, ‘Will you tell me how to do my job?’ Stop being so scared of me. I do not judge you or criticize you, nor get angry or bothered. I am pure love. “Stop asking for forgiveness, there's nothing to forgive. If I made you, I filled you with passions, limitations, pleasures, feelings, needs, inconsistencies, and best of all, free will. Why would I blame you if you respond to something I put in you? How could I punish you for being the way you are, if I'm the one who made you? Do you think I could create a place to burn all my children who behave badly for the rest of eternity? What kind of god would do that? “Respect your peers, and don't give what you don't want for yourself. All I ask is that you pay attention in your life—alertness is your guide. “My beloved, this life is not a test, not a step on the way, not a rehearsal, not a prelude to paradise. This life is the only thing here and now—and it is all you need. “I have set you absolutely free, no prizes or punishments, no sins or virtues, no one carries a marker, no one keeps a record. You are absolutely free to create in your life. It’s you who creates heaven or hell. “Live as if there is nothing beyond this life, as if this is your only chance to enjoy, to love, to exist. Then you will have enjoyed the opportunity I gave you. And if there is an afterlife, rest assured that I won't ask if you behaved right or wrong, I'll ask, ‘Did you like it? Did you have fun? What did you enjoy the most? What did you learn?’ “Stop believing in me; believing is assuming, guessing, imagining. I don't want you to believe in me, I want you to believe in you. I want you to feel me in you when you kiss your beloved, when you tuck in your little girl, when you caress your dog, when you bathe in the sea. “Stop praising me. What kind of egomaniac God do you think I am? I'm bored with being praised. I'm tired of being thanked. Feeling grateful? Prove it by taking care of yourself, your health, your relationships, the world. Express your joy! That's the way to praise me. “Stop complicating things and repeating as a parrot what you've been taught about me. Why do you need more miracles? So many explanations? “The only thing for sure is that you are here, that you are alive, that this world is full of wonders.” Original post by Jillene Moore

Nhân bản

--------
Triết lý nhân bản chủ trương con người có địa vị quan trọng trong thế gian này; lấy con người làm gốc, lấy cuộc sống của con người trong cuộc đời này làm căn bản; xem con người như một cứu cánh chứ không phải như một phương tiện hay công cụ phục vụ cho mục tiêu của bất cứ cá nhân, đảng phái, hay tổ chức nào khác. Triết lý nhân bản chấp nhận có sự khác biệt giữa các cá nhân, nhưng không chấp nhận việc sử dụng sự khác biệt đó để đánh giá con người, và không chấp nhận sự kỳ thị hay phân biệt giàu nghèo, địa phương, tôn giáo, chủng tộc... Với triết lý nhân bản, mọi người có giá trị như nhau và đều có quyền được hưởng những cơ hội đồng đều về giáo dục. (http://vi.wikipedia.org)
---------
Bác sĩ Văn Tần
---
Tiến sĩ Bùi Trân Phượng: Chưa bao giờ giáo dục khó khăn như bây giờ
“Từ cái nhìn của người trong nghề và cũng là người có chút nghiên cứu về lịch sử, tôi cho rằng chưa có thời kỳ nào mà giáo dục khó khăn như bây giờ”. Tiến sĩ Bùi Trân Phượng mở đầu cuộc trò chuyện với Người Đô Thị về hiện tình của nền giáo dục nước nhà.
Hệ thống giá trị đã bị đảo lộn
Khó khăn theo nghĩa rằng…
Tôi nghĩ không có chữ nào đúng hơn của Giáo sư Hoàng Tụy là “một nền giáo dục lạc lối”. Sự lạc lối của giáo dục cộng với tình hình xã hội có những phức tạp riêng. Phức tạp không do lỗi của ai hết. Do khách quan thế giới ngày nay hỗn loạn, nhiều giá trị truyền thống bị đảo lộn, nhiều trật tự không còn được duy trì, chiến tranh bùng nổ chỗ này chỗ nọ, đủ thứ vấn đề về môi trường, rất nhiều điều khoa học chưa có lời giải kịp thời… Đây là các vấn đề toàn cầu nhưng có vẻ như ở Việt Nam trầm trọng hơn.
*Nếu cho rằng “lạc lối”, vậy thế nào gọi là giáo dục, thưa bà?
Có những sự thật không thể phủ nhận. Thứ nhất, con người sinh ra phải học. Vậy đáng lý ra học đối với con người là chuyện thiên phú, nếu được dạy không tốt thì đó là thảm họa. Người ta học để biết dùng hết mức năng lực giác quan. Não không phải chỉ để nhớ thuộc lòng, dù đó là một năng lực quan trọng. Cao hơn phải là năng lực phân tích, tổng hợp, tư duy, phân biệt đúng sai, phải trái, đánh giá lập luận nào thuyết phục, chưa thuyết phục… tóm gọn là năng lực tư duy, cũng phải học!
Dạy tốt chính là để trí tuệ con người có thể phát minh, sáng chế, đẩy nhanh sự tiến bộ chung của tri thức loài người theo hướng phong phú, vững chắc. Nhưng bây giờ cái học không giúp cho người ta có được những hiểu biết cần thiết trong thời đại mình sống, không biết sử dụng năng lực tư duy với trình độ xã hội cần. Đó là cái khó hiện nay.
Có những phụ huynh hỏi tôi, họ có con học hết phổ thông, nhưng cháu không biết ngành nào ở đại học hết. Bản thân học sinh không biết mình muốn cái gì? Cả lớp thi vào kinh tế mà hầu hết đều không biết tại sao chọn ngành đó! Theo phụ huynh, từ đó tới giờ, con không quan tâm gì đến xã hội xung quanh và cha mẹ thì đã buông tay để cho nhà trường làm gì thì làm, kết quả như vậy.
Thứ hai, sống trong xã hội có tổ chức, con người phải học sống với người khác. Nho giáo dạy làm người theo hai chữ nhân ghép lại, có nghĩa là tính người, nhân tính hay nhân đạo. Nghĩa là học để mình biết sống với người khác, làm sao tồn tại được một cách tự do trong tập thể, cộng đồng, xã hội. Đó mới là học.
Mục tiêu phải đạt đến của giáo dục là để mở trí người dân, cho người ta biết cái chưa biết khi đi học, khôn ngoan hơn, dùng tư duy, lý trí tốt hơn. Còn giáo dục để biến người ta thành công cụ của đồng tiền hay khuất phục quyền lực, không giáo dục để làm người, chỉ dạy cách ra đời để có lương cao hơn người khác, để thượng đội hạ đạp... thì không thể là giáo dục.
Giáo dục gia đình: chiếc phao cứu sinh
Nhiều người có cùng một băn khoăn rằng nếu dạy cho trẻ những điều lương thiện tốt đẹp như bà đề cập, liệu rằng các con có bị “thiệt thòi” trong thực tế khắc nghiệt hôm nay?
Rất nhiều người đặt câu hỏi này với tôi. Tôi hiểu trong hoàn cảnh này, gia đình như cái ghe nhỏ đi giữa sóng gió, bão bùng. Người lái lại không có la bàn, không gì cả. Tôi hiểu sự bối rối, lo âu, thậm chí cả sự tuyệt vọng của một số phụ huynh đang không biết phải làm sao? Nói thật, tôi cũng không có lời khuyên thần diệu nào trước một tình hình đầy khó khăn như thế. Thành ra, những gì tôi có thể nói chỉ là kể lại những chọn lựa cách đây trên dưới 30 năm khi con cái cũng đang tuổi đi học.
Hồi con đầu lòng của tôi chuẩn bị vào mầm non. Trên nguyên tắc cháu sẽ được nhận vào trường mẫu giáo trong phường theo tuyến. Nhưng không may trường gần nhà là một nhà trẻ “điểm” được người ta ưa chuộng. Tôi đi hỏi hàng xóm vì biết nộp đơn “bình thường” khó vô lắm. Chị hàng xóm nói phải cho con đi học hè. Bản thân nhà giáo, tôi biết việc một đứa trẻ mới 3 tuổi phải đi học hè là hoàn toàn trái sư phạm, nhưng cũng đành. Đi học hè, rồi “nhờ” cô giáo nộp đơn, tức là đưa thẳng cho cô thay vì văn phòng trường. Một bữa tình cờ tôi thấy con chơi trò lớp học với trẻ trong xóm. Con khoanh tay chào “cô” khi mới đến, rồi thưa “cô” ra về. Tôi khen và hỏi xem vô trường con có làm vậy với cô không? Nó bảo không. Sao vậy? Vì con chào cô giáo mà cô đâu có trả lời! Tôi ráng dạy con: “Con ơi, ở nhà mẹ có mình con, còn ở trường cô có tới 30 bạn lận. Có khi cô không thấy con thôi”.
*Và giải pháp của bà là…
Suốt quá trình hai đứa con đi học trường công, tôi phải luôn xem chừng nhà trường có làm gì tổn thương đến nhân cách, đạo đức của các con không, có đi ngược với giáo dục gia đình không? Đó là quan tâm gần như duy nhất của tôi. Tôi không quan tâm nó đứng hạng mấy, được bao nhiêu phần thưởng, mà hoàn toàn chỉ để ý con có bị nhà trường làm hư cái gì không. Tôi cho rằng hiện nay chỉ có thể tận dụng tối đa thế mạnh của giáo dục gia đình. Thứ nhất, nhờ phạm vi nhỏ chỉ liên quan đến một, hai đứa người con. Thứ hai, phụ huynh thương yêu và mong muốn điều tốt lành cho con cái mãi tương lai về sau thì có toàn quyền sắp đặt lựa chọn đúng cho chúng...
——
"Bà Bùi Trân Phượng tốt nghiệp Cử nhân Giáo khoa lịch sử Đại học Paris I năm 1972, lấy bằng Thạc sĩ tại Đại học Paris VII năm 1994, Thạc sĩ Quản trị kinh doanh UBI năm 2003 và bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ tại Đại học Lyon II năm 2008."
Nguồn: Báo Người Đô Thị / Phượng Hoàng.
---